[Day 329] Ai Tìm, Ai Đi Mãi?

Em đưa tôi đi qua,

Một khoảng trời băng giá.

Trái tim tôi thắt lại,

Cả khoảng trời bình yên.


Em và tôi hai ngả,

Những bản ngã riêng tôi

Em thương tôi ngay cả,

Tôi đi ngả chính tôi.


Đâu phải lỗi tại em,

Do chính tôi ngây dại.

Chẳng gánh nổi bản thân,

Ai tìm, ai đi mãi?



P/s: Why do I like to write poems? I ask himself.  Because it’s so short and rich.  I can say whatever I want but not explicit.  Also, at different moments, poems have different meanings.  The readers can take whatever they want, and however, they want to relate.  It is like a form of abstract art, no finite meaning need to be defined. 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: